Nghe Tải nạp Podcast
  • 13h00 - 13h17 GMT
    Thông tin 20/09 13h00 GMT
  • 13h17 - 14h00 GMT
    Phần còn lại của chương trình 20/09 13h17 GMT
Để khai thác hết nội dung truyền thông đa phương tiện, bạn phải có phần bổ trợ Flash trong trình duyệt của bạn. Để có thể kết nối, bạn phải kích hoạt các cookie trong tham số trình duyệt của bạn. Để lướt web nhanh nhất, website RFI tương thích với những trình duyệt sau đây : Internet Explorer 8 và +, Firefox 10 và +, Safari 3 và +, Chrome 17 và + v.v..
CHÂU Á

Làm thế nào ngăn chặn hỏa tiễn Bắc Triều Tiên ?

media Sĩ quan Mỹ cùng với các đồng nghiệp Nhật ở căn cứ không quân Yokota tại Fussa, Nhật Bản, ngày 29/08/2017. REUTERS/Issei Kato

Sáng ngày 29/08/2017 một hỏa tiễn Bắc Triều Tiên đã bay ngang qua lãnh thổ Nhật, khiến hàng triệu người dân miền bắc nước Nhật được báo động. Trước đó hai tuần, Bình Nhưỡng cũng đã đe dọa bắn bốn hỏa tiễn đạn đạo sang đảo Guam của Mỹ trên Thái Bình Dương.

Theo quân đội Hàn Quốc và Nhật Bản, hỏa tiễn bay qua nước Nhật sáng nay là một hỏa tiễn đạn đạo tầm trung, đạt độ cao 550 km và bay được 2.700 km trước khi rơi xuống Thái Bình Dương. Trong quá khứ, Tokyo từng khẳng định sẽ bắn hạ từ trên không tất cả các tên lửa của Bình Nhưỡng có thể đe dọa lãnh thổ nước Nhật.

Tuy nhiên, hôm nay quân đội Nhật vẫn án binh bất động. Bộ trưởng Quốc Phòng Itsunori Onodera giải thích, do hỏa tiễn bay qua không phận Hokkaido trong hai phút, được ước tính không rơi xuống lãnh thổ Nhật Bản. Năm ngoái, khi Bình Nhưỡng bắn hỏa tiễn vào vùng kinh tế đặc quyền trên biển của Nhật, Tokyo cũng chỉ phản đối suông.

Còn tại đảo Guam, nơi Bắc Triều Tiên khẳng định chỉ cần 18 phút để tên lửa Hwasong-12 vượt 3.300 km đến nơi, cấp độ cảnh báo vẫn ở mức bình thường.

Hoa Kỳ và đồng minh có cách gì để đối phó với các tên lửa của Bắc Triều Tiên, được phóng đi liên tục trong thời gian gần đây ?

Theo New York Times, Mỹ và Nhật có thể để yên cho các hỏa tiễn Bắc Triều Tiên rơi xuống biển một cách vô hại. Nhưng trong trường hợp chúng có nguy cơ rơi xuống mặt đất, thì chỉ có thể tấn công phá hủy vào giai đoạn cuối.

Hỏa tiễn Hwasong-12 có tầm bắn trên 3.700 km, và một khi đã ở trên không gian được một phút, có vận tốc nhanh gấp nhiều lần âm thanh. Thế nên một hỏa tiễn bắn chận đuổi theo phía sau ít có hy vọng phá hủy được chúng. Còn hệ thống lá chắn tên lửa THAAD (Terminal High Altitude Area Defense, tạm dịch « Hệ thống phòng thủ tầm cao giai đoạn cuối ») có thể sử dụng radar để dò theo đường bay của hỏa tiễn, nhưng không được chế tạo để tấn công trên không.

Đã có lúc Không quân Mỹ chi ra nhiều tỉ đô la để lắp đặt hệ thống laser trên phi cơ Boeing 747 nhằm phá hủy hỏa tiễn đạn đạo của địch lúc vừa phóng đi. Tuy hệ thống này hiệu quả nhưng quá tốn kém, và đòi hỏi chiếc phi cơ phải bay gần lãnh thổ địch, nên kế hoạch đã bị hủy bỏ.

Còn trong lúc hỏa tiễn đang bay thì sao ? Một khi lên đến bầu khí quyển, đây là lúc khó tiêu diệt nhất, vì chúng có thể tung hỏa mù để đánh lạc hướng. Nhưng phá hủy được hỏa tiễn địch trong thời điểm này rất có lợi vì giữ lại những mảnh vụn lớn và làm chúng phát nổ ở xa các mục tiêu.

Cả Nhật và Mỹ đều sở hữu các tàu chiến trang bị hỏa tiễn SM-3, được chế tạo để chống hỏa tiễn đạn đạo. Tuy nhiên nếu Bình Nhưỡng nhắm vào đảo Guam, thì hỏa tiễn Hwasong-12 trong giai đoạn này ở quá xa Biển Nhật Bản, nơi có nhiều chiến hạm trang bị SM-3. Vì vậy rất khó ngăn chận, trừ phi di chuyển các tàu chiến này đến gần Guam.

Hệ thống chống các hỏa tiễn đạn đạo liên lục địa nhắm vào đất Mỹ, mang tên Ground-Based Midcourse Defense (tạm dịch « Hệ thống phòng vệ tên lửa trên mặt đất ») hiện đặt ở Alaska và California, thì không thể ngăn trở một hỏa tiễn đang bay trên Nam Thái Bình Dương.

Chỉ còn lại giai đoạn cuối, vốn nguy hiểm nhất : hỏa tiễn rơi xuống mục tiêu. Khác với tên lửa Pershing II của Mỹ hiện không còn được sử dụng, khi đang bay hỏa tiễn Hwasong-12 không thể thay đổi đích nhắm, nên về lý thuyết rất dễ bị bắn hạ.

Hỏa tiễn SM-3 có thể ra tay trong giai đoạn này. Hải quân Hoa Kỳ không công bố vị trí chính xác các chiến hạm của mình, nhưng nhiều khu trục hạm lớp Arleigh Burke trang bị hệ thống SM-3 vẫn thường hiện diện ở Tây Thái Bình Dương, còn phía Nhật thì không rõ.

Hệ thống lá chắn tên lửa THAAD, được bố trí thường xuyên tại căn cứ không quân Andersen trên đảo Guam, cũng có thể bắn hạ hỏa tiễn Bắc Triều Tiên trong lúc đang rơi xuống. Khi thử nghiệm hồi tháng Bảy mới đây, THAAD đã phá hủy được một hỏa tiễn tương tự như Hwasong-12. Bên cạnh đó, căn cứ này còn được trang bị hệ thống lá chắn tên lửa tầm ngắn Patriot - loại hiện đại nhất là Patriot PAC-3 – có thể phá hủy các hỏa tiễn đạn đạo bay chậm hơn.

Vấn đề còn lại, theo New York Times, là có nên tiêu diệt chúng hay không ? Dùng tên lửa để chống tên lửa, cũng như dùng một viên đạn để bắn vào một viên đạn khác, và chỉ riêng việc thử nghiệm cũng đã rất tốn kém. Lợi ích tất nhiên là tự vệ được trước hỏa tiễn địch - mà trong cuộc chiến vùng Vịnh lần thứ nhất đã chứng tỏ sức mạnh hủy diệt.

Nếu Nhật Bản và Hoa Kỳ bắn hạ hỏa tiễn Bắc Triều Tiên, Bình Nhưỡng có thể coi đây là hành động khiêu khích, dẫn đến đáp trả về quân sự. Còn nếu thất bại trong việc bắn chặn, sẽ ảnh hưởng đến uy tín. Theo chuyên gia Laura Grego của chương trình an ninh toàn cầu thuộc Union of Concerned Scientists, khả năng thất bại cũng có thể xảy ra, vì các hệ thống này chưa bao giờ được thử nghiệm trong điều kiện hoàn toàn giống trên thực tế.

Cùng chủ đề
 
Rất tiếc, thời hạn kết nối đã hết.